Vào giữa tháng 12 năm 2025, Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York thông báo sẽ bơm khoảng 6,8 tỷ USD thanh khoản ngắn hạn vào hệ thống tài chính thông qua hợp đồng mua lại (repo). Động thái này nhằm giảm áp lực tài trợ cuối năm trên thị trường. Giới đầu tư đánh giá đây là can thiệp thanh khoản tạm thời nổi bật nhất của Fed trên thị trường repo kể từ năm 2020.
Lưu ý rằng đây là công cụ quản lý thanh khoản mang tính kỹ thuật, không phải thay đổi chính sách. Mục tiêu chính là ổn định thị trường tài trợ ngắn hạn và ngăn ngừa biến động lãi suất bất thường do thiếu hụt thanh khoản—không phải phát tín hiệu nới lỏng dài hạn.
Hợp đồng mua lại là giao dịch mà ngân hàng trung ương cung cấp vốn ngắn hạn cho các tổ chức tài chính để đổi lấy tài sản đảm bảo chất lượng cao—thường là trái phiếu kho bạc hoặc tín phiếu kho bạc Hoa Kỳ—và hoàn nguyên giao dịch vào thời điểm xác định. Cơ chế này về bản chất là công cụ điều chỉnh tài trợ ngắn hạn với các đặc điểm:
Vì vậy, dù thị trường rất nhạy với việc Fed bơm thanh khoản, hoạt động repo chủ yếu là “bảo trì kỹ thuật” cho thị trường tài trợ, không phải tái định hướng chính sách tiền tệ.
Cuối năm, các ngân hàng và tổ chức tài chính thường đối mặt nhiều ràng buộc về nguồn vốn:
Những yếu tố này làm tăng nhu cầu tài trợ ngắn hạn, khiến lãi suất repo và chi phí tài trợ biến động mạnh. Nếu không can thiệp kịp thời, dễ dẫn tới các đợt tăng đột biến lãi suất ngắn hạn và gây bất ổn cho thị trường tài chính.
Trong trường hợp này, hoạt động repo của Fed đóng vai trò như “tấm đệm thanh khoản”—biện pháp phản ứng định kỳ trước áp lực mùa vụ, không phải tín hiệu trực tiếp về triển vọng kinh tế.
Trong đợt quản lý thanh khoản này, Fed chủ yếu sử dụng:
Hoạt động tháng 12 năm 2025 nổi bật nhờ quy mô lớn, cho thấy Fed tập trung vào khoảng trống thanh khoản cuối năm và áp lực liên tục trên thị trường tài trợ ngắn hạn.
Phản hồi thị trường cho thấy việc bơm thanh khoản này có tác động khác nhau lên từng loại tài sản:
Thị trường trái phiếu: Lãi suất ngắn hạn và lãi suất repo giảm, phản ánh áp lực tài trợ giảm và lực ép giảm lên lợi suất ngắn hạn tăng.
Tài sản rủi ro: Một số tài sản rủi ro ghi nhận cải thiện tâm lý nhẹ, nhưng mức tăng khá hạn chế. Phản ứng chủ yếu ngắn hạn, do điều kiện tài trợ cải thiện chứ không phải thay đổi xu hướng.
Thị trường tiền mã hóa: Quan điểm phân hóa. Thanh khoản cải thiện có lợi cho tài sản biến động mạnh, nhưng một hoạt động tạm thời, đơn lẻ chưa đủ để thay đổi cấu trúc giá trung và dài hạn. Nhìn chung, nhà giao dịch vẫn thận trọng.
Tóm lại, tác động giá của các hoạt động này chủ yếu ngắn hạn và mang tính cấu trúc. Độ bền vững của hiệu ứng này vẫn cần quan sát thêm.

Biểu đồ: https://www.gate.com/trade/BTC_USDT
Một số thành viên thị trường xem hoạt động thanh khoản của Fed như “chỉ báo dẫn dắt” cho phục hồi tài sản rủi ro, nhất là khi tâm lý rủi ro vĩ mô dịu lại. Tuy nhiên, quan điểm thận trọng hơn cho rằng:
Dù vậy, động thái này gửi thông điệp rõ ràng: điều kiện tài trợ ngắn hạn đang được kiểm soát chủ động, góp phần hạn chế lan rộng tâm lý né tránh rủi ro cực đoan.
Khi đánh giá các sự kiện thanh khoản như thế này, nhà đầu tư nên giữ góc nhìn cấu trúc và tập trung vào:
Quản trị rủi ro cần lưu ý không nên diễn giải quá mức một hoạt động thanh khoản đơn lẻ như tín hiệu phân bổ tài sản dài hạn.
Giao dịch mua trái phiếu kho bạc 6,8 tỷ USD của New York Fed và hỗ trợ thanh khoản cuối năm qua hợp đồng repo là hoạt động tài trợ kỹ thuật có mục tiêu cụ thể. Trong ngắn hạn, động thái này giúp giảm áp lực thị trường tài trợ và ổn định lãi suất, nhưng không phản ánh thay đổi định hướng chính sách tiền tệ.
Với nhà đầu tư, sự kiện này phù hợp làm tham chiếu cho các thay đổi cận biên về điều kiện tài trợ—không phải cơ sở độc lập cho quyết định đầu tư dài hạn. Cuối cùng, xu hướng thị trường vẫn sẽ được định hình bởi sự phát triển tổng thể của các yếu tố vĩ mô, kỳ vọng chính sách và khẩu vị rủi ro.





