Trump cân nhắc chiếm đảo Kharg của Iran, nhưng không có quốc gia nào tham gia Liên minh Eo Hormuz, Wall Street kêu gọi dầu lên 150 USD

動區BlockTempo

Chính phủ của ông Trump đang đánh giá khả năng sử dụng lực lượng mặt đất để chiếm đảo Hark, Iran, nhưng Hải quân đã xác định eo Hormuz là “khu vực giết chóc”, đồng thời liên minh Hormuz do Mỹ thúc đẩy hiện chưa có quốc gia nào công khai cam kết cử tàu chiến.
(Trước đó: Ông Trump “tạm thời không chiếm dầu Iran”: Nếu phong tỏa eo Hormuz lần nữa sẽ tăng gấp 20 lần, EU phát đi cảnh báo dự trữ dầu để ứng phó)
(Bổ sung bối cảnh: Iran phong tỏa eo Hormuz, bắn hơn 10 tàu dầu! Ông Trump tuyên bố tạm thời chấp nhận giá dầu tăng, hợp tác cùng Đức và Israel để đối phó)

Nội dung chính

Chuyển đổi

  • Lựa chọn đảo Hark: Phẫu thuật chính xác hay lối vào vũng lầy
  • Cảnh báo giá dầu 150 USD và khả năng cung ứng bị bỏ qua
  • Logic liên minh: Liệu “tấm lòng” có thể huy động tàu chiến?

Ý tưởng về liên minh Hormuz rất đẹp — nhiều quốc gia cùng hộ tống, mở lại eo Hormuz bị Iran phong tỏa. Vấn đề là, ông Trump đã kêu gọi Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc, Anh, nhưng đến nay, chưa có quốc gia nào công khai cam kết cử tàu chiến. Đồng thời, Hải quân Mỹ đã từ chối yêu cầu hộ tống của các hãng vận tải, lý do rõ ràng: eo biển hiện là “khu vực giết chóc” (kill box), gồm các mối đe dọa từ tên lửa, drone, thủy lôi và tà nhỏ.

Nói cách khác, Mỹ vừa đang xây dựng liên minh đa quốc gia để hộ tống, vừa tự đánh giá rằng việc hộ tống là tự sát. Logic này mâu thuẫn, đáng để xem xét nghiêm túc hơn cả xu hướng giá dầu.

Lựa chọn đảo Hark: Phẫu thuật chính xác hay lối vào vũng lầy

Theo Axios, ông Trump đang xem xét cử lực lượng mặt đất chiếm đảo Hark, quyết định phụ thuộc vào việc tàu dầu có tiếp tục neo đậu ở Vịnh Ba Tư hay không. Câu điều kiện này rất quan trọng — nghĩa là, quyết định vẫn chưa được đưa ra, còn bị ảnh hưởng bởi các biến số bên ngoài.

Giá trị chiến lược của đảo Hark rõ ràng: nó chiếm khoảng 90% xuất khẩu dầu của Iran, chiếm lấy đảo tương đương với việc cắt đứt nguồn thu ngoại tệ chính của Tehran. Đánh giá của Bộ Quốc phòng Mỹ cho thấy, chiến tranh có thể kéo dài tối đa sáu tuần.

Tuy nhiên, con số “tối đa sáu tuần” này cần được phân tích rõ hơn. Nó là giới hạn của kịch bản lạc quan hay dự báo trung bình? Trong lịch sử, các chiến dịch quân sự ở Trung Đông tính theo tuần thường kết thúc bằng “năm”. Kế hoạch ban đầu của chiến tranh Iraq năm 2003 cũng là chiến nhanh. Bộ trưởng Quốc phòng Hagleys đã cử tàu đổ bộ “Lê-ô-nít” và hơn 2.000 lính thủy đánh bộ tới Trung Đông, đây là các phương án chuẩn bị, không phải lệnh mở chiến tranh, nhưng chính các bước chuẩn bị này đã bắt đầu định hình tính toán của các bên trong khu vực.

Cảnh báo giá dầu 150 USD và khả năng cung ứng bị bỏ qua

Các dự báo của Phố Wall hiện nay là: nếu xung đột kéo dài, giá dầu có thể đạt 150 USD/thùng. Con số này gây tranh luận lớn trên truyền thông, nhưng có một số biến số bị đánh giá thấp một cách hệ thống.

Thứ nhất là áp lực từ phía cầu. Chỉ số quản lý mua hàng của các nền kinh tế lớn đã gần hoặc thấp hơn ngưỡng thu hẹp 50, làm tăng khả năng giảm cầu, kết hợp với giá dầu cao, tạo ra giới hạn tự nhiên cho đà tăng của giá.

Thứ hai là khả năng của các tuyến thay thế. Các đường ống dầu của Ả Rập Saudi (Petroline) và của UAE (Habshan-Fujairah) tổng cộng vận chuyển khoảng 5 triệu thùng/ngày, trong khi lượng dầu qua eo Hormuz mỗi ngày vượt quá 20 triệu thùng. Các phương án thay thế tồn tại, nhưng về công suất, vẫn chưa đủ để bù đắp khoảng trống, ít nhất trong ngắn hạn.

Thứ ba là thị trường đã phản ánh phần nào trong giá. Từ khi các hành động phong tỏa của Iran gia tăng, giá dầu Brent đã tăng rõ rệt, một số rủi ro về phía cuối của phân phối đã được hấp thụ vào giá hiện tại. 150 USD là kịch bản cực đoan, không phải dự báo trung bình.

Logic liên minh: Liệu “tấm lòng” có thể huy động tàu chiến?

Ngôn ngữ ngoại giao của ông Trump khá đặc trưng. Ông ám chỉ các đồng minh châu Âu còn nợ Mỹ, nên phải đền đáp trong vấn đề Iran, câu nói là “Chúng tôi luôn rất thân thiện”. Logic nợ nần này có thể hiệu quả trong đàm phán song phương, nhưng trong các hoạt động quân sự đa phương liên quan đến cử quân, các chính phủ đối mặt với chi phí chính trị trong nội bộ, chứ không phải sổ nợ đạo đức.

Pháp lần cuối tham gia hoạt động quân sự ở Trung Đông là năm 2014 chống ISIS, có khung đa phương rõ ràng và được Liên Hợp Quốc ủy quyền. Nhật Bản vẫn hạn chế nghiêm ngặt việc sử dụng lực lượng tự vệ ra nước ngoài. Hàn Quốc đã rất hạn chế lực lượng trong vấn đề Bắc Triều Tiên. Trung Quốc càng không thể phối hợp quân sự với Mỹ về vấn đề eo Hormuz, dù Trung Quốc là khách hàng lớn nhất của dầu Iran, và có lợi ích chung trong việc đảm bảo thông suốt eo biển.

Không phải là không thể hình thành liên minh, mà là, mô tả của ông Trump về “sẽ công bố vào cuối tuần này” và thực tế chưa có quốc gia nào cam kết, còn tồn tại một khoảng cách cần giải thích.

Xem bản gốc
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Thông tin trên trang này có thể đến từ bên thứ ba và không đại diện cho quan điểm hoặc ý kiến của Gate. Nội dung hiển thị trên trang này chỉ mang tính chất tham khảo và không cấu thành bất kỳ lời khuyên tài chính, đầu tư hoặc pháp lý nào. Gate không đảm bảo tính chính xác hoặc đầy đủ của thông tin và sẽ không chịu trách nhiệm cho bất kỳ tổn thất nào phát sinh từ việc sử dụng thông tin này. Đầu tư vào tài sản ảo tiềm ẩn rủi ro cao và chịu biến động giá đáng kể. Bạn có thể mất toàn bộ vốn đầu tư. Vui lòng hiểu rõ các rủi ro liên quan và đưa ra quyết định thận trọng dựa trên tình hình tài chính và khả năng chấp nhận rủi ro của riêng bạn. Để biết thêm chi tiết, vui lòng tham khảo Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm.
Bình luận
0/400
Không có bình luận