Việc theo đuổi sở hữu nhà ở có nhiều hình thức khác nhau ở Mỹ. Đối với một số người, đó là một căn nhà đơn lập truyền thống; đối với những người khác, đó là căn hộ chung cư. Tuy nhiên, hàng triệu người xem nhà di động như một con đường khả thi để sở hữu bất động sản. Tuy nhiên, các chuyên gia tài chính như Dave Ramsey lập luận rằng con đường này thường dẫn đến mất mát tài chính thay vì tích lũy của cải.
Cạm bẫy khấu hao
Khi đánh giá xem có nên mua nhà di động hay không, phép tính rất đơn giản: những cấu trúc này mất giá ngay sau khi mua. Như Ramsey đã chỉ ra, việc mua các tài sản giảm giá khiến bạn rơi vào quỹ đạo tài chính đi xuống. Hiểu lầm của nhiều người là việc mua nhà di động tượng trưng cho một bước tiến về mặt kinh tế—một cầu nối đến sự ổn định trung lưu. Trên thực tế, nó lại hoạt động theo chiều ngược lại.
Khác với bất động sản truyền thống, thường tăng giá theo thời gian, nhà di động theo một mô hình khác. Mỗi khoản thanh toán dành cho quyền sở hữu đồng thời làm giảm giá trị của tài sản đó. Điều này tạo ra một chu kỳ phá hoại của cải, ngụy trang dưới dạng sở hữu nhà.
Hiểu lầm về bất động sản
Có một sự phân biệt quan trọng giữa những gì cấu thành bất động sản và những gì chỉ nằm trên bất động sản đó. Khi ai đó mua nhà di động, họ không nhất thiết sở hữu mảnh đất bên dưới nó. Tài sản nền tảng đó—mà Ramsey gọi là “mảnh đất”—là phần bất động sản thực sự có khả năng tăng giá.
Điều này tạo ra một tình huống gây hiểu lầm: trong khi nhà di động giảm giá đáng kể, giá trị đất có thể tăng lên. Chủ sở hữu thường nhầm lẫn sự tăng giá của đất này với thành công đầu tư cá nhân, trong khi thực ra, chính vị trí đó đã giúp họ tránh khỏi những khoản lỗ lớn hơn. Chính nhà di động vẫn là một khoản nợ giảm giá.
Một lựa chọn tốt hơn: Thuê nhà
Đối với những người không thể mua bất động sản truyền thống, thuê nhà là một lựa chọn tài chính hợp lý hơn so với mua nhà di động. Khi thuê, các khoản thanh toán hàng tháng cung cấp nơi trú ẩn mà không đồng thời gây mất của cải. Ngược lại, mua nhà di động đòi hỏi phải trả tiền trong khi giá trị của nó liên tục giảm—kết hợp những mặt tồi tệ nhất của cả hai kịch bản.
Người thuê nhà duy trì trạng thái tài chính trung lập; họ không tích lũy của cải, nhưng cũng không mất đi. Trong khi đó, người mua nhà di động, ngược lại, phải đối mặt với các khoản lỗ tích tụ do khấu hao cùng với nghĩa vụ thế chấp của họ. Sự khác biệt này về cơ bản thay đổi kết quả tài chính dài hạn.
Kết luận vẫn rõ ràng: khi không thể sở hữu nhà theo cách truyền thống, thuê nhà vượt trội hơn so với mua nhà di động như một quyết định tài chính.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao Dave Ramsey cảnh báo không nên mua nhà di động làm đầu tư
Việc theo đuổi sở hữu nhà ở có nhiều hình thức khác nhau ở Mỹ. Đối với một số người, đó là một căn nhà đơn lập truyền thống; đối với những người khác, đó là căn hộ chung cư. Tuy nhiên, hàng triệu người xem nhà di động như một con đường khả thi để sở hữu bất động sản. Tuy nhiên, các chuyên gia tài chính như Dave Ramsey lập luận rằng con đường này thường dẫn đến mất mát tài chính thay vì tích lũy của cải.
Cạm bẫy khấu hao
Khi đánh giá xem có nên mua nhà di động hay không, phép tính rất đơn giản: những cấu trúc này mất giá ngay sau khi mua. Như Ramsey đã chỉ ra, việc mua các tài sản giảm giá khiến bạn rơi vào quỹ đạo tài chính đi xuống. Hiểu lầm của nhiều người là việc mua nhà di động tượng trưng cho một bước tiến về mặt kinh tế—một cầu nối đến sự ổn định trung lưu. Trên thực tế, nó lại hoạt động theo chiều ngược lại.
Khác với bất động sản truyền thống, thường tăng giá theo thời gian, nhà di động theo một mô hình khác. Mỗi khoản thanh toán dành cho quyền sở hữu đồng thời làm giảm giá trị của tài sản đó. Điều này tạo ra một chu kỳ phá hoại của cải, ngụy trang dưới dạng sở hữu nhà.
Hiểu lầm về bất động sản
Có một sự phân biệt quan trọng giữa những gì cấu thành bất động sản và những gì chỉ nằm trên bất động sản đó. Khi ai đó mua nhà di động, họ không nhất thiết sở hữu mảnh đất bên dưới nó. Tài sản nền tảng đó—mà Ramsey gọi là “mảnh đất”—là phần bất động sản thực sự có khả năng tăng giá.
Điều này tạo ra một tình huống gây hiểu lầm: trong khi nhà di động giảm giá đáng kể, giá trị đất có thể tăng lên. Chủ sở hữu thường nhầm lẫn sự tăng giá của đất này với thành công đầu tư cá nhân, trong khi thực ra, chính vị trí đó đã giúp họ tránh khỏi những khoản lỗ lớn hơn. Chính nhà di động vẫn là một khoản nợ giảm giá.
Một lựa chọn tốt hơn: Thuê nhà
Đối với những người không thể mua bất động sản truyền thống, thuê nhà là một lựa chọn tài chính hợp lý hơn so với mua nhà di động. Khi thuê, các khoản thanh toán hàng tháng cung cấp nơi trú ẩn mà không đồng thời gây mất của cải. Ngược lại, mua nhà di động đòi hỏi phải trả tiền trong khi giá trị của nó liên tục giảm—kết hợp những mặt tồi tệ nhất của cả hai kịch bản.
Người thuê nhà duy trì trạng thái tài chính trung lập; họ không tích lũy của cải, nhưng cũng không mất đi. Trong khi đó, người mua nhà di động, ngược lại, phải đối mặt với các khoản lỗ tích tụ do khấu hao cùng với nghĩa vụ thế chấp của họ. Sự khác biệt này về cơ bản thay đổi kết quả tài chính dài hạn.
Kết luận vẫn rõ ràng: khi không thể sở hữu nhà theo cách truyền thống, thuê nhà vượt trội hơn so với mua nhà di động như một quyết định tài chính.