Hiểu về tác động của lạm phát: Hướng dẫn thực tế về công thức CPI

robot
Đang tạo bản tóm tắt

Những gì Công thức CPI tiết lộ về sức mạnh của Đô la

Chỉ số Giá Tiêu Dùng (CPI) đóng vai trò là cơ chế chính để theo dõi cách lạm phát làm giảm sức mua theo thời gian. Cục Thống kê Lao động Hoa Kỳ (Bureau of Labor Statistics) công bố các số liệu hàng tháng cho phép bất kỳ ai đo lường giá trị thực của tiền qua các khoảng thời gian khác nhau. Chỉ số này lấy mốc chuẩn dựa trên các năm 1982-1984, khi giá cả được gán giá trị tham chiếu là 100. Nếu chỉ số CPI-U ngày hôm nay đạt 180, điều đó báo hiệu rằng giá đã tăng 80% so với giai đoạn cơ sở đó.

Tái tạo sức mua lịch sử

Để hiểu tiền thực sự đáng giá bao nhiêu tại các thời điểm khác nhau trong lịch sử, chúng ta có thể áp dụng công thức CPI để so sánh đô la qua các thập kỷ. Xem xét $100 từ tháng 1 năm 1942: dựa trên dữ liệu lịch sử của Cục, CPI-U vào tháng đó là 15.7. Đến tháng 3 năm 2005, CPI-U đã tăng lên 193.3. Qua phép tính công thức CPI, cùng $100 từ năm 1942 sẽ có sức mua tương đương với $1,233.76 trong đô la năm 2005—một minh chứng rõ ràng về tác động tích tụ của lạm phát.

Phương pháp toán học rất đơn giản: nhân số tiền đô la lịch sử với chỉ số CPI-U gần nhất, rồi chia cho chỉ số CPI-U của thời điểm trước đó. Tỷ lệ này cho biết chính xác mức độ lạm phát đã nén giá trị của tiền giữa hai giai đoạn.

Đo lường đô la hiện đại so với lịch sử gần đây

Công thức CPI cũng hoạt động theo chiều ngược lại, cho thấy số tiền hiện tại đã mất giá trị thực bao nhiêu. Vào tháng 1 năm 1990, CPI-U ghi nhận là 127.4. Đến tháng 11 năm 2015, nó đã đạt 237.4. Áp dụng qua công thức CPI, $100 vào tháng 11 năm 2015 chỉ mua được những gì $53.66 có thể mua lại vào tháng 1 năm 1990. Điều này thể hiện sự xói mòn đều đặn của sức mua ngay cả trong các khung thời gian tương đối gần đây.

Những hạn chế quan trọng của phương pháp CPI

Hiểu rõ phạm vi của công thức CPI là điều cần thiết để diễn giải đúng đắn. Chỉ số này tổng hợp các biến động giá của một “giỏ hàng” rộng gồm các hàng hóa và dịch vụ tiêu dùng, nghĩa là nó không thể đo lường lạm phát cho từng danh mục sản phẩm riêng lẻ. Chi phí chăm sóc sức khỏe, tiền thuê nhà hoặc thực phẩm có thể khác biệt đáng kể so với mức CPI chung. Công thức này phản ánh biến động giá trung bình của người tiêu dùng đô thị điển hình trên toàn bộ nền kinh tế, không phải các lĩnh vực cụ thể.

Dù có giới hạn này, công thức CPI vẫn là công cụ không thể thiếu cho mục đích của nó: so sánh giá trị thực của đô la từ một thời kỳ này sang thời kỳ khác và hiểu rõ cách sức mua đã thay đổi theo thời gian. Đối với bất kỳ ai phân tích dữ liệu lịch sử, lập kế hoạch tiết kiệm hưu trí, hoặc đơn giản là tò mò về giá trị thực của một đô la cách đây hàng thập kỷ, việc thành thạo công thức này mang lại cái nhìn chân thực về tác động kinh tế của lạm phát.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim