Một chân lý được nhiều hệ thống trí tuệ khác nhau liên tục chỉ ra. Tôi dần nhận ra một điều: tâm lý học, vật lý học, triết học, Đạo gia, Phật gia không phải là nói về những điều khác nhau, mà là mô tả cùng một quy luật nền tảng bằng các ngôn ngữ khác nhau. Sự trùng hợp cao độ này không thể là ngẫu nhiên, nó giống như là phản chiếu của chân lý vũ trụ ở các chiều khác nhau. Sau khi phân tích kỹ những nội dung này, có thể tổng hợp thành ba nguyên tắc cốt lõi. Một, thế giới bên ngoài, bản chất là sự phản chiếu bên trong. Tất cả hệ thống đều nhấn mạnh cùng một điều: tâm lý học gọi là chiếu, vật lý học đề cập đến hiệu ứng người quan sát, Phật gia nói rằng cảnh giới sinh từ tâm, Đạo gia giảng mọi thứ do tâm tạo. Bạn không phải đang “nhìn thấy” thế giới, mà là đang “hiển hiện” thế giới. Cách bạn hiểu thế giới, thế giới sẽ phản hồi lại bạn như thế. Thế giới không phải là trung tính, nó là tiếng vang của cấu trúc nội tại của bạn. Hai, càng cố chấp, càng không đạt được; thực sự đạt được là khi buông bỏ. Ở đây cũng xuất hiện sự nhất trí đáng kinh ngạc: tâm lý học: niềm tin cố chấp càng sâu, hành vi càng méo mó. Vật lý học: năng lượng tiềm tàng dư thừa, hệ thống lại càng không ổn định. Đạo gia: cầu quá mức sẽ thất bại, thuận theo tự nhiên mới thành công. Buông bỏ không phải là từ bỏ kiểm soát, mà là dừng lại việc kiểm soát sai lầm. Khi cái tôi nhỏ không còn cố chấp giữ chặt vô lăng, trật tự lớn hơn mới có không gian để can thiệp. Thiền tông có một câu nói làm rõ điểm mấu chốt: Khi bạn quên đi mặt trăng, bạn đã đạt được mặt trăng. Đạo gia dùng bốn chữ để đưa ra câu trả lời: Vô vi mà đến. Ba, sức mạnh thực sự đến từ “đồng bộ”. Trạng thái mạnh nhất của con người không phải là cố gắng hết sức, mà là nhất quán. Tâm lý học gọi là tự hợp, Phật gia gọi là chánh niệm, Đạo gia gọi là thuận theo tự nhiên, vật lý học dùng là tần số đồng bộ, Vương Dương Minh gọi là nhất trí giữa trí tuệ và hành động. Khi suy nghĩ, cảm xúc, thân thể, hành động của bạn nằm trên cùng một đường, bạn không cần cố gắng, mọi việc sẽ tự nhiên xảy ra. Cảm giác đó giống như số phận nhẹ nhàng đẩy bạn từ phía sau, bạn không còn dựa vào ý chí tuyến tính để cố gắng vượt qua cuộc đời, mà bước vào trạng thái được “dòng chảy” nâng đỡ. Kết luận: Bạn không phải là quân cờ, mà là nguồn gốc. Khi những manh mối này ghép lại với nhau, kết luận trở nên vô cùng rõ ràng: tất cả các hệ thống trí tuệ đều đang nói với chúng ta cùng một điều: bạn không phải là quân cờ của số phận, bạn là—điểm khởi đầu của ý thức, nguồn năng lượng, bộ phận phát ra lựa chọn. Khi bạn đồng bộ chính mình, thế giới tự nhiên sẽ đồng bộ lại với bạn.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Một chân lý được nhiều hệ thống trí tuệ khác nhau liên tục chỉ ra. Tôi dần nhận ra một điều: tâm lý học, vật lý học, triết học, Đạo gia, Phật gia không phải là nói về những điều khác nhau, mà là mô tả cùng một quy luật nền tảng bằng các ngôn ngữ khác nhau. Sự trùng hợp cao độ này không thể là ngẫu nhiên, nó giống như là phản chiếu của chân lý vũ trụ ở các chiều khác nhau. Sau khi phân tích kỹ những nội dung này, có thể tổng hợp thành ba nguyên tắc cốt lõi. Một, thế giới bên ngoài, bản chất là sự phản chiếu bên trong. Tất cả hệ thống đều nhấn mạnh cùng một điều: tâm lý học gọi là chiếu, vật lý học đề cập đến hiệu ứng người quan sát, Phật gia nói rằng cảnh giới sinh từ tâm, Đạo gia giảng mọi thứ do tâm tạo. Bạn không phải đang “nhìn thấy” thế giới, mà là đang “hiển hiện” thế giới. Cách bạn hiểu thế giới, thế giới sẽ phản hồi lại bạn như thế. Thế giới không phải là trung tính, nó là tiếng vang của cấu trúc nội tại của bạn. Hai, càng cố chấp, càng không đạt được; thực sự đạt được là khi buông bỏ. Ở đây cũng xuất hiện sự nhất trí đáng kinh ngạc: tâm lý học: niềm tin cố chấp càng sâu, hành vi càng méo mó. Vật lý học: năng lượng tiềm tàng dư thừa, hệ thống lại càng không ổn định. Đạo gia: cầu quá mức sẽ thất bại, thuận theo tự nhiên mới thành công. Buông bỏ không phải là từ bỏ kiểm soát, mà là dừng lại việc kiểm soát sai lầm. Khi cái tôi nhỏ không còn cố chấp giữ chặt vô lăng, trật tự lớn hơn mới có không gian để can thiệp. Thiền tông có một câu nói làm rõ điểm mấu chốt: Khi bạn quên đi mặt trăng, bạn đã đạt được mặt trăng. Đạo gia dùng bốn chữ để đưa ra câu trả lời: Vô vi mà đến. Ba, sức mạnh thực sự đến từ “đồng bộ”. Trạng thái mạnh nhất của con người không phải là cố gắng hết sức, mà là nhất quán. Tâm lý học gọi là tự hợp, Phật gia gọi là chánh niệm, Đạo gia gọi là thuận theo tự nhiên, vật lý học dùng là tần số đồng bộ, Vương Dương Minh gọi là nhất trí giữa trí tuệ và hành động. Khi suy nghĩ, cảm xúc, thân thể, hành động của bạn nằm trên cùng một đường, bạn không cần cố gắng, mọi việc sẽ tự nhiên xảy ra. Cảm giác đó giống như số phận nhẹ nhàng đẩy bạn từ phía sau, bạn không còn dựa vào ý chí tuyến tính để cố gắng vượt qua cuộc đời, mà bước vào trạng thái được “dòng chảy” nâng đỡ. Kết luận: Bạn không phải là quân cờ, mà là nguồn gốc. Khi những manh mối này ghép lại với nhau, kết luận trở nên vô cùng rõ ràng: tất cả các hệ thống trí tuệ đều đang nói với chúng ta cùng một điều: bạn không phải là quân cờ của số phận, bạn là—điểm khởi đầu của ý thức, nguồn năng lượng, bộ phận phát ra lựa chọn. Khi bạn đồng bộ chính mình, thế giới tự nhiên sẽ đồng bộ lại với bạn.