Có phải việc làm lu mờ vai trò của vàng trong hệ thống tiền tệ và tài chính của các trường đại học và sách kinh tế là một sai lầm vô tội hay cố ý?
Những sự kiện đang diễn ra trên nền kinh tế toàn cầu ngày nay không để lại nghi ngờ gì về việc có một khoảng cách sâu sắc giữa những gì được giảng dạy trong các khoa kinh tế và các trung tâm nghiên cứu, và những gì thực sự xảy ra trên thị trường và trong các hệ thống tài chính. Khoảng cách này không còn là lý thuyết hay có thể biện hộ về mặt học thuật nữa, mà đã trở thành bằng chứng rõ ràng tố cáo một nền kinh tế tách rời khỏi thực tế.
Trong nhiều thập kỷ, các mô hình kinh tế dựa trên giả định lý tưởng đã được quảng bá: tiền tệ ổn định, thị trường tài chính, và ngân hàng trung ương có khả năng kiểm soát lạm phát qua các công cụ tiền tệ như lãi suất, nhưng thực tế đã cho thấy những mô hình này chỉ là những cấu trúc lý thuyết yếu ớt, dễ sụp đổ mỗi khi xảy ra khủng hoảng thực sự, điều đã xảy ra trong nhiều thập kỷ của các cuộc khủng hoảng và suy thoái kinh tế.
Vàng bị làm lu mờ cố ý, không phải vì nó mất vai trò của mình, mà vì việc công nhận vàng như một tham chiếu cho giá trị đe dọa các nền tảng của hệ thống tiền tệ dựa trên tiền giấy, vì niềm tin vào loại tiền này không dựa trên sự khan hiếm hay kỷ luật của nó, mà dựa trên việc che giấu sự yếu ớt của nó (vàng).
Việc loại bỏ vai trò của vàng khỏi các chương trình giảng dạy và sách kinh tế không phải là một quyết định khoa học, mà là một lựa chọn chính trị được bao phủ bằng ngôn ngữ học thuật. Sự có mặt của vàng trong phân tích kinh tế sẽ vạch trần bản chất của hệ thống dựa trên nợ, và cho thấy rằng tiền giấy không phải là tiền thực sự mà là một công cụ chủ quyền để quản lý thâm hụt và trì hoãn sự sụp đổ.
Giáo dục kinh tế hiện đại hoàn toàn nghiêng về kinh tế dựa trên tiền giấy: lãi suất, công cụ nợ, các sản phẩm phái sinh, mô hình toán học. Trong khi đó, kinh tế thực sự dựa trên: tài nguyên, năng lượng và khoáng sản, đặc biệt là vàng, như một loại tiền tệ và thước đo giá trị. Sự mất cân bằng này khiến nhiều nhà kinh tế không thể giải thích được những gì đang diễn ra ngày nay:
Thất bại của các chính sách tiền tệ trong việc kiểm soát lạm phát thực sự? Giá trị tài sản và kim loại tăng dù có thắt chặt? Tiền tệ mất dần sức mua bất chấp các công cụ thay đổi như thế nào?
Câu trả lời đơn giản nhưng bị bỏ qua: vì vàng đo lường sự thật, còn tiền giấy thì đo lường chính sách.
Những gì chúng ta đang sống ngày nay không phải là một cuộc khủng hoảng nhất thời, mà là một cuộc khủng hoảng hiểu biết. Một nhà kinh tế không học rằng vàng là một tham chiếu lịch sử cho giá trị, và việc tách rời nó khỏi hệ thống tiền tệ là một quyết định chính trị, sẽ vẫn giải thích các sụp đổ bằng các công cụ đã tạo ra chính sự sụp đổ đó, và kết quả là: các phân tích sai lệch, các khuyến nghị sai lầm, và các chính sách lặp lại khủng hoảng qua từng chu kỳ.
Việc sửa chữa sự thiếu sót bắt đầu bằng giáo dục, bằng cách định nghĩa lại tiền tệ chứ không chỉ dừng lại ở định nghĩa về tiền tệ, đồng thời giảng dạy vàng như một tham chiếu giá trị chứ không phải là một tài sản đầu cơ, liên kết tiền tệ với năng lượng và tài nguyên, và giảng dạy lịch sử các hệ thống tiền tệ trước đó.
Vàng không bị làm lu mờ vì nó thất bại, mà vì nó luôn thành công trong việc khám phá ra sự thật, còn tiền giấy chỉ tồn tại trong bóng tối, xa rời bất kỳ thước đo giá trị thực nào. Những gì được giảng dạy ngày nay không phải là kinh tế, mà là một lý luận lý thuyết về một hệ thống tiền tệ không bền vững.
Và trừ khi chúng ta phá vỡ vòng luẩn quẩn này, chúng ta sẽ tiếp tục đào tạo ra những nhà kinh tế hiểu biểu đồ, nhưng không hiểu tại sao mọi thứ lại sụp đổ khi vàng bắt đầu tăng giá trở lại. #GateLiveMiningProgramPublicBeta
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
$BTC
Có phải việc làm lu mờ vai trò của vàng trong hệ thống tiền tệ và tài chính của các trường đại học và sách kinh tế là một sai lầm vô tội hay cố ý?
Những sự kiện đang diễn ra trên nền kinh tế toàn cầu ngày nay không để lại nghi ngờ gì về việc có một khoảng cách sâu sắc giữa những gì được giảng dạy trong các khoa kinh tế và các trung tâm nghiên cứu, và những gì thực sự xảy ra trên thị trường và trong các hệ thống tài chính. Khoảng cách này không còn là lý thuyết hay có thể biện hộ về mặt học thuật nữa, mà đã trở thành bằng chứng rõ ràng tố cáo một nền kinh tế tách rời khỏi thực tế.
Trong nhiều thập kỷ, các mô hình kinh tế dựa trên giả định lý tưởng đã được quảng bá: tiền tệ ổn định, thị trường tài chính, và ngân hàng trung ương có khả năng kiểm soát lạm phát qua các công cụ tiền tệ như lãi suất, nhưng thực tế đã cho thấy những mô hình này chỉ là những cấu trúc lý thuyết yếu ớt, dễ sụp đổ mỗi khi xảy ra khủng hoảng thực sự, điều đã xảy ra trong nhiều thập kỷ của các cuộc khủng hoảng và suy thoái kinh tế.
Vàng bị làm lu mờ cố ý, không phải vì nó mất vai trò của mình, mà vì việc công nhận vàng như một tham chiếu cho giá trị đe dọa các nền tảng của hệ thống tiền tệ dựa trên tiền giấy, vì niềm tin vào loại tiền này không dựa trên sự khan hiếm hay kỷ luật của nó, mà dựa trên việc che giấu sự yếu ớt của nó (vàng).
Việc loại bỏ vai trò của vàng khỏi các chương trình giảng dạy và sách kinh tế không phải là một quyết định khoa học, mà là một lựa chọn chính trị được bao phủ bằng ngôn ngữ học thuật. Sự có mặt của vàng trong phân tích kinh tế sẽ vạch trần bản chất của hệ thống dựa trên nợ, và cho thấy rằng tiền giấy không phải là tiền thực sự mà là một công cụ chủ quyền để quản lý thâm hụt và trì hoãn sự sụp đổ.
Giáo dục kinh tế hiện đại hoàn toàn nghiêng về kinh tế dựa trên tiền giấy: lãi suất, công cụ nợ, các sản phẩm phái sinh, mô hình toán học. Trong khi đó, kinh tế thực sự dựa trên: tài nguyên, năng lượng và khoáng sản, đặc biệt là vàng, như một loại tiền tệ và thước đo giá trị. Sự mất cân bằng này khiến nhiều nhà kinh tế không thể giải thích được những gì đang diễn ra ngày nay:
Thất bại của các chính sách tiền tệ trong việc kiểm soát lạm phát thực sự?
Giá trị tài sản và kim loại tăng dù có thắt chặt?
Tiền tệ mất dần sức mua bất chấp các công cụ thay đổi như thế nào?
Câu trả lời đơn giản nhưng bị bỏ qua: vì vàng đo lường sự thật, còn tiền giấy thì đo lường chính sách.
Những gì chúng ta đang sống ngày nay không phải là một cuộc khủng hoảng nhất thời, mà là một cuộc khủng hoảng hiểu biết. Một nhà kinh tế không học rằng vàng là một tham chiếu lịch sử cho giá trị, và việc tách rời nó khỏi hệ thống tiền tệ là một quyết định chính trị, sẽ vẫn giải thích các sụp đổ bằng các công cụ đã tạo ra chính sự sụp đổ đó, và kết quả là: các phân tích sai lệch, các khuyến nghị sai lầm, và các chính sách lặp lại khủng hoảng qua từng chu kỳ.
Việc sửa chữa sự thiếu sót bắt đầu bằng giáo dục, bằng cách định nghĩa lại tiền tệ chứ không chỉ dừng lại ở định nghĩa về tiền tệ, đồng thời giảng dạy vàng như một tham chiếu giá trị chứ không phải là một tài sản đầu cơ, liên kết tiền tệ với năng lượng và tài nguyên, và giảng dạy lịch sử các hệ thống tiền tệ trước đó.
Vàng không bị làm lu mờ vì nó thất bại, mà vì nó luôn thành công trong việc khám phá ra sự thật, còn tiền giấy chỉ tồn tại trong bóng tối, xa rời bất kỳ thước đo giá trị thực nào. Những gì được giảng dạy ngày nay không phải là kinh tế, mà là một lý luận lý thuyết về một hệ thống tiền tệ không bền vững.
Và trừ khi chúng ta phá vỡ vòng luẩn quẩn này, chúng ta sẽ tiếp tục đào tạo ra những nhà kinh tế hiểu biểu đồ, nhưng không hiểu tại sao mọi thứ lại sụp đổ khi vàng bắt đầu tăng giá trở lại.
#GateLiveMiningProgramPublicBeta