Thua lỗ trong chứng khoán đã lấy đi cuộc đời tôi.


Câu này tôi đã nghe quá nhiều lần rồi.
Chàng trai này, xuất thân nông thôn, học ngành công nghệ thông tin, làm việc ba năm, nợ 19 vạn.
Điều đau lòng nhất không phải là mất tiền.
Là cha anh ấy đã khóc trước mặt anh, nói rằng số tiền làm công trình vất vả kiếm được, đột nhiên mất sạch.
Tôi đã từng quản lý cộng đồng, gặp quá nhiều trường hợp như vậy.
Ban đầu đều là nhỏ lẻ, quỹ mất 1.500.
Nghĩ đến việc tăng vốn để lấy lại, hỏi cha mẹ vay 5 vạn, mượn 1 vạn, bị cháy tài khoản.
Sau khi đi làm, cha mẹ đưa 30 vạn mua nhà, nhìn vàng tăng mạnh, một đêm mất sạch.
Chơi chứng khoán kiểu gì mà có thể thay đổi đây?
Chính anh ấy nói rồi, chó không thay đổi ăn phân.
Tại sao không thể bỏ?
Không phải là tham lam, mà là không cam lòng.
Mất 10 điểm phần trăm, muốn lấy lại nên không chơi nữa.
Mất 5 vạn, muốn gỡ lại một lần.
Mất 30 vạn, muốn đánh một cú lớn.
Mỗi lần đều nghĩ là lần cuối cùng.
Mỗi lần đều bỏ ra nhiều hơn.
Điều nguy hiểm nhất là gì?
Anh ấy biết mình không nên chạm vào, nhưng mỗi lần đều có lý do.
Trước Tết muốn xác lập mối quan hệ với bạn gái, cô ấy lớn hơn anh 6 tuổi, muốn kết hôn, muốn thử vận may.
Chia tay rồi, lại lao vào thị trường chứng khoán, đau đớn không thể tả.
Sinh nhật không có gì đặc biệt, sau Tết lại mất 15 vạn.
Lý do luôn có, kết quả vẫn vậy.
Tôi thẳng thắn nói vài câu khó nghe.
Thứ nhất, bạn không phải đang đầu tư, mà đang đánh bạc.
T+0, chơi coin, chơi vàng, theo đuổi đỉnh cao mua đáy bán đỉnh.
Những từ này nghe có vẻ chuyên nghiệp, bản chất đều là đánh bạc theo kiểu lớn nhỏ.
Thứ hai, bạn đã từng kiếm 17 vạn rồi không dừng lại, định sẽ trả hết.
Cơ hội duy nhất để chơi thắng là thắng rồi rút lui.
Nhưng bạn không rút, vì nghĩ mình là thần thoái lui, là người nuôi gia đình bằng chứng khoán.
Thứ ba, dùng tiền mua nhà, dùng tích lũy của cha mẹ để chơi chứng khoán, đây là điều cấm kỵ lớn.
Số tiền này có mục đích rõ ràng, không phải để bạn đánh bạc.
Mất tiền không phải là thiệt hại của bạn, mà là của cả gia đình.
Thứ tư, nợ nần mà chơi chứng khoán, giống như tự sát.
Vay 5 vạn vào thị trường, mất 4 vạn, tâm trạng bùng nổ.
Trong áp lực đó, phán đoán của bạn hoàn toàn sai lầm.
Bây giờ phải làm sao?
Dưới đây là năm lời khuyên để thoát khỏi bể khổ, cứ làm theo là được.
Thứ nhất, đóng tài khoản.
Không phải giảm quy mô, mà là đóng tài khoản.
Xóa bỏ phần mềm chơi chứng khoán, đóng tài khoản, đừng để lại đường lui.
Bạn không kiểm soát được bản thân, đừng quá đề cao ý chí.
Thứ hai, thành thật.
Nói thật với cha mẹ, nợ bao nhiêu, nợ từ đâu.
Đừng giấu giếm, giấu giếm chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ.
Họ có thể mắng bạn, thất vọng, nhưng tốt hơn là để ngày nào đó chủ nợ đến nhà.
Thứ ba, tính toán lại.
Nợ 19 vạn, trả trong 36 tháng, mỗi tháng 5300.
Bạn đang ở Thượng Hải, lương tháng 1,7 vạn, tiết kiệm chút ít là có thể làm được.
Đừng nghĩ đến việc nhanh chóng gỡ lại, trước tiên hãy trả theo tháng.
Mỗi tháng trả một ít, nợ sẽ giảm đi một chút.
Thứ tư, công việc mới là nền tảng.
Bạn học ngành công nghệ thông tin, làm việc ở Thượng Hải, cuối tuần nghỉ hai ngày.
Đây là nền tảng của bạn, đừng vì chơi chứng khoán mà bỏ công việc.
Không chăm chú vào công việc, đừng nghĩ đến làm thêm, hãy giữ vững công việc chính.
Thăng chức tăng lương còn đáng tin cậy hơn chơi chứng khoán gấp trăm lần.
Thứ năm, đừng chạm vào bất kỳ thứ gì có đòn bẩy.
Chứng khoán, quỹ, coin, hợp đồng tương lai, quyền chọn.
Tuyệt đối không chạm vào.
Bạn chứng minh được mình không kiểm soát nổi tay, thì đừng chạm vào.
Thừa nhận bản thân không đủ khả năng, không có gì xấu hổ.
Nhiều người nói, vậy tôi cả đời này cứ thế sao?
Không phải.
Bạn mới 24 tuổi, nợ 19 vạn, không phải 190 vạn.
Trả hết trong ba năm, bạn 27 tuổi, bắt đầu lại từ đầu.
Kết hôn mua nhà muộn vài năm cũng không sao.
Điều đáng sợ nhất là bạn nghĩ đến việc nhanh chóng gỡ lại, rồi lại bỏ ra thêm ba năm nữa.
Cuối cùng, nói thật.
Cha mẹ khóc trước mặt bạn không phải vì bạn mất tiền.
Mà vì sợ bạn mất mạng.
Trong ký túc xá 34 tầng, bạn từng nghĩ đến việc nhảy xuống.
Nhưng bạn không thể buông bỏ cha mẹ, họ cũng không thể buông bỏ bạn.
Tiền mất rồi có thể kiếm lại, còn người mất rồi thì thật sự không còn.
Con đường thoát khỏi bể khổ không có con đường tắt.
Mỗi tháng trả một ít, nợ sẽ giảm đi.
Mỗi tháng tiết kiệm một ít, nền tảng sẽ vững chắc hơn.
Đừng nghĩ đến việc gỡ lại, đừng nghĩ đến giàu có đột ngột, đừng nghĩ đến việc chứng minh bản thân.
Sống còn quan trọng hơn tất cả.
Chậm lại, vững vàng hơn, đừng vội vàng.
Sau ba năm, khi bạn nhìn lại ngày hôm nay, bạn sẽ cảm ơn chính mình đã không bỏ cuộc.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim