Thiago Tirante: Từ Davis Cup đến Rio Open, hành trình của một tay vợt tìm kiếm sự khẳng định

Người chơi quần vợt người Argentina mới đây đã trở về từ Hàn Quốc với nhiều cảm xúc lẫn lộn. Debut của anh tại Davis Cup để lại những vết sẹo tinh thần sâu sắc, nhưng cũng mang đến những bài học quý giá. Chỉ vài ngày sau, với hiệu ứng jet lag vẫn còn, Thiago Tirante đã xuất hiện tại Rio Open để thi đấu và đó chính là danh hiệu đáng chú ý đầu tiên của anh trên đấu trường chuyên nghiệp. Việc anh tiến vào vòng hai của giải tại Rio, cộng với kinh nghiệm gần đây tại giải đấu tranh vé dự Wimbledon, đánh dấu một bước ngoặt trong sự nghiệp của anh: sự trưởng thành về mặt chuyên môn.

Debut thay đổi góc nhìn: Hàn Quốc và những bài học đầu tiên

Khi Javier Frana, đội trưởng đội tuyển quần vợt Argentina, gọi tên, Thiago Tirante không do dự. Việc từ bỏ cơ hội thi đấu tại ATP Buenos Aires để đi đến Busan để đại diện cho Argentina trong Davis Cup là một quyết định khó khăn, nhưng cơ hội bảo vệ màu cờ sắc áo Argentina trong giải đấu này quan trọng hơn tất cả. Là số 1 trong đội hình đơn nam của đội Argentina, chàng trai 24 tuổi đã đối mặt với những đối thủ nặng ký trên sân nhanh, có độ bật thấp, nơi điều kiện thi đấu không thuận lợi cho anh.

“Sân rất nhanh, bóng bật rất thấp, bóng rất nặng”, Thiago Tirante nhớ lại về điều kiện thi đấu ở Busan. Trận đấu đầu tiên của anh, thắng Hyeon Chung (2-6, 7-5, 7-6), cho thấy anh có thể thi đấu ở đẳng cấp đó. Trận thứ hai, thua trước Soonwoo Kwon (6-4, 4-6, 6-3), kết thúc chuỗi trận khiến Argentina bị loại khỏi vòng loại. Nhưng vượt qua kết quả, Thiago Tirante đã học được rằng anh có thể “thích nghi, phát huy tối đa khả năng và đứng vững trước áp lực cực lớn”.

Sự phản ứng của truyền thông rất dữ dội. “Có những điều tốt và điều xấu đến cùng lúc”, anh giải thích về cách anh xử lý các bình luận bên ngoài. “Từ ‘đưa đội C đi’ đến ‘những anh hùng Busan’. Luôn có người nói mà không hiểu rõ mọi chuyện trong truyền thông, trên mạng xã hội”. Cùng với Frana, Edu Schwank và huấn luyện viên Miguel Pastura, Thiago Tirante đã chọn cách “tự bảo vệ” và tập trung hoàn toàn vào trận đấu. Đội tuyển tập trung, cách ly khỏi những ồn ào bên ngoài, và dù “chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng chưa đủ”, trải nghiệm này đã thay đổi anh.

Sự hồi sinh ngay lập tức: Rio Open và thứ hạng tăng vọt

Chỉ một tuần sau, Thiago Tirante đã đến Rio de Janeiro, dù vẫn còn mệt mỏi vì lệch múi giờ. Tuy nhiên, màn trình diễn của anh tại Rio Open đã tạo ra bước ngoặt. Chiến thắng trước Cristian Garin (7-5, 6-3), người vô địch giải năm 2020, là thành tích quan trọng đầu tiên của anh tại vòng chính của một giải đấu cấp 500. Kết quả này, cùng với tiến bộ trong giải đấu, giúp anh vươn lên vị trí thứ 83 trên bảng xếp hạng thế giới, tăng 9 bậc và còn tiếp tục tiến xa hơn nữa dựa trên phong độ của mình.

Đối với Thiago Tirante, thi đấu trên mặt sân đất nện sau nhiều tháng (lần cuối cùng anh thi đấu trên mặt sân này là vào tháng 10) là trở về với nguồn cội. “Trận đấu với Garin là trận đầu tiên của tôi trên đất nện sau nhiều tháng. Tôi đã kết thúc năm trên sân cứng và bắt đầu năm mới trên mặt sân mà tôi yêu thích”. Là số 1 trong nhóm trẻ vào tháng 12 năm 2019, Thiago Tirante luôn thể hiện sự ưa thích với loại sân này. Các dì của anh, Vanesa và Valeria, đã huấn luyện anh tại một câu lạc bộ riêng của ông nội ở La Plata, với mục tiêu phát triển lối chơi tấn công.

“Ngay từ nhỏ, tôi luôn thích các sân đất nện nhanh hoặc sân cứng. Những cú đánh của tôi phù hợp hơn ở đó, cú giao bóng của tôi gây nhiều khó khăn hơn”, anh chia sẻ về sự tiến bộ kỹ thuật của mình. Dù trong quá trình đào tạo, anh đã thua nhiều trận vì tìm kiếm phong cách chơi, cảm thấy thất vọng khi còn nhỏ vì hay thua do mạo hiểm, nhưng theo thời gian “mọi thứ đã dần ổn định”. Hiện tại, lối chơi tấn công, được tôi luyện qua sự trưởng thành về tinh thần, trở thành điểm mạnh của anh.

Sự trưởng thành về tinh thần như một chất xúc tác cho thành tích

Thiago Tirante cho rằng sự tiến bộ gần đây của anh xuất phát từ điều gì đó sâu xa hơn kỹ thuật: sự trưởng thành về cảm xúc. Hai năm trước, anh bắt đầu làm việc với Pablo Pécora, một nhà tâm lý học từng làm việc với các tên tuổi như Gastón Gaudio và Juan Martín del Potro. “Phần cảm xúc, cảm giác, luôn là điều tôi gặp khó khăn từ nhỏ, và tôi nghĩ rằng với anh ấy, tôi đã tìm được sự hòa hợp và niềm tin xây dựng”.

Ảnh hưởng rõ ràng. “Tôi cảm thấy sự tiến bộ trong lối chơi, nhưng tôi cảm thấy mình đã trưởng thành về mặt tinh thần rất nhiều trong năm qua. Đó là điều còn thiếu để tôi hoàn thiện bản thân. Bây giờ, tôi luôn thấy mình tiến bộ, dù chỉ là một chút”. Các buổi tập sâu cùng Pécora và huấn luyện viên Miguel Pastura, người gọi là “Colo”, đã thay đổi cách tiếp cận thi đấu của anh. “Tôi thắng hoặc thua các trận đấu, nhưng đều trong phạm vi rất nhỏ. Sự trưởng thành này là kết quả của quá trình làm việc và nỗ lực”.

Bài học cảm xúc: Giữa thất bại và tự hào

Những gì còn in đậm trong ký ức của Thiago Tirante về Hàn Quốc không chỉ là thất bại. Đó còn là khoảnh khắc sau đó, khi đội tuyển tụ họp để chia tay. “Tôi đã khóc, rất nhiều”, anh thổ lộ về buổi họp nhóm đó, đánh dấu kết thúc trải nghiệm. “Đó là một sự giải tỏa rất mạnh mẽ sau một tuần đầy căng thẳng, lo lắng và không biết chuyện gì sẽ xảy ra”.

Lời của Frana vẫn còn vang vọng: “Davis Cup là thiên đường hoặc địa ngục, không có trung lập”. Đối với Thiago Tirante, lần này anh đã viết nên trang khó khăn. Nhưng giữa nỗi đau, vẫn có điều tích cực nổi lên. “Tôi tự hào về việc tất cả đã cố gắng hết sức, cả đội đều có trách nhiệm”. Anh giữ những bức ảnh chuyến đi, trong đó có hình chiếc giày bị rách của trận đầu tiên, để nhắc nhở bản thân. Dù “chưa đủ”, nhưng trải nghiệm này đã để lại dấu ấn không thể phai mờ.

Chứng minh cho điều đó là những ngày sau đó tại Buenos Aires, khi anh đi bộ tới CLB Lawn Tennis để thi đấu ATP, những người lạ đã tiến lại gần: “Thiago, Thiago… Cảm ơn cậu đã đại diện cho chúng ta ở Davis, cậu thật tuyệt vời”. Đối với người tự mô tả là “một người bình thường”, cảm xúc đó thật sâu sắc. “Tôi làm điều đó vì đất nước, vì quần vợt Argentina, vì chính tôi. Cơ hội đến và khi Javi gọi, tôi đã đồng ý ngay lập tức”.

Hiện tại, khi tiến xa trên đấu trường và củng cố vị trí trong bảng xếp hạng với những chiến thắng như của Garin, Thiago Tirante vẫn chưa từ bỏ khả năng trở lại Davis Cup. “Tôi rất muốn cảm nhận lại cảm giác đó, khoác lên mình chiếc áo có dòng chữ Argentina và tự hào”. Không xem đó là sự trả thù, mà là tiếp tục hành trình mới bắt đầu. Anh đã “bỏ lại sau lưng chiếc balo của trận debut”. Giờ đây, câu hỏi là anh có thể tiến xa đến đâu.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim