如果人生一开始就是一副烂牌,你还能翻盘吗?(父亲去世,母亲改嫁不管你了)


八岁那年
我爸去世了(来自当事人的自述..)
没过多久,我妈改嫁了
她带走了姐姐,姐姐和她一起生活
把我留了下来,成了没人管的孩子
Từ ngày đó trở đi, tôi biết rằng có những con đường chỉ có thể tự mình bước qua….
Sau đó, tôi sống cùng ông nội và chú Tứ
Ông nội tính tình rất tệ, ngày nào cũng mắng mỏ om sòm
Chú Tứ là người thật thà, bản thân còn không lo nổi chứ đừng nói đến việc chăm sóc tôi
Từ nhỏ, thứ tôi sợ nhất không phải bị đánh
Mà là đói
Trong nhà chẳng ai quan tâm xem tôi có ăn cơm hay không
Quần áo cũng nhặt đồ của con họ hàng mặc rồi mới để lại
Sau này lớn lên rồi, quần lại ngắn đi
Không có quần mới
Tôi liền cắt phần ống quần của một cái quần cũ khác, từng mũi từng mũi khâu lại, rồi tiếp tục mặc…
Lúc đó tôi nghĩ rằng, miễn là còn mặc được thì chưa phải là quá tệ, mà cũng thấy khá vui..
Sau khi vào trung học cơ sở, còn khó hơn
Tôi không thể đóng nổi một xu học phí..
Cô giáo chủ nhiệm hầu như ngày nào cũng hỏi trước mặt cả lớp:
“Bao giờ em đóng học phí?”
Tôi cúi đầu..
Không nói nên lời
Sau đó trường không cấp sách giáo khoa cho tôi
Lại còn sắp tôi ngồi bàn cuối
Không có sách
Lại không nhìn rõ bảng
Ngày nào cũng ngồi đó, như một người vô hình..
Nhưng tôi vẫn không thôi học
Tôi luôn nghĩ rằng, miễn là còn ngồi trong lớp học thì vẫn còn một chút hi vọng..
Năm thi chuyển cấp
Thế mà tôi lại đỗ vào trung học phổ thông..
Chú Tứ chỉ nói với tôi một câu:
“Trường không lấy tiền học phí, thì em cứ học tiếp.”
“Nếu có lấy tiền thì về đây, đừng học nữa”
Tôi đi học
Trường luôn thúc đóng học phí
Nhưng cũng vẫn không đuổi tôi đi
Những năm cấp ba đó là quãng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi..
Ở nội trú cần tiền sinh hoạt
Tôi không có
Rất nhiều khi, một bữa cơm chỉ có hai cái bánh màn đầu, kèm chút đồ muối chua hoặc tỏi
Miệng tôi lúc nào cũng loét
Học đến tận tối.
Đói đến mức không ngủ được..
Nhưng điểm của tôi vẫn luôn nằm trong top 10 của lớp
Sau đó tôi vào lớp trọng điểm..
Vẫn liều mạng học
Tôi vẫn luôn nghĩ..
Chỉ cần điểm cao hơn một chút
Cuộc sống có lẽ sẽ tốt hơn một chút
Nhưng rồi
Cuối cùng nhà vẫn không cho tôi học nữa..
Ngày đó, tôi đạp xe về nhà
Trên đường lòng trống rỗng
Tôi không biết sau này mình còn có thể làm gì..
Sau đó tôi đi làm ở nhà máy điện tử
Lương tháng đầu hơn 200 nhân dân tệ
Lần đầu tiên tự tay kiếm được tiền
Lần đầu tiên có thể yên tâm ăn no
Cũng ở đó
Lần đầu tiên có một cô gái bắt đầu có thiện cảm với tôi
Nhưng lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ:
Kiếm tiền!
Sống tiếp!
Sau đó tôi đi học tiện máy
Người khác học nghề là học kỹ thuật
Còn tôi nhiều lúc hơn là bốc hàng, dỡ hàng
Mỗi tháng 500 nhân dân tệ..
Làm một năm
Cuối cùng cũng tích được một chút tiền
Năm 2008
Tôi gom được tổng cộng hơn 9.000 nhân dân tệ
Nhiều người sau khi có tiền sẽ nghĩ đến việc mua sắm
Còn tôi nghĩ:
Có nên quay lại học không
Tất cả những người quen tôi đều cho rằng tôi điên rồi
Tôi đã nghỉ học được 3 năm
Ai mà còn thi đỗ được?
Tôi cũng không biết
Nhưng tôi luôn thấy..
Không học xong cấp ba không phải vì tôi không muốn học
Mà là vì không cam lòng,
Cuối cùng, tôi cầm 3.000 nhân dân tệ
Đăng ký lớp ôn lại
Hơn nửa năm
Không ai giúp
Không ai động viên
Ngày nào cũng cúi đầu học
Học liều mạng
Sau đó
Tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học
Ngày đó, một mình tôi vui rất lâu
Rất muốn tìm ai đó để chia sẻ
Nhưng tôi lục tung danh bạ
Không biết nên gọi cho ai…
Lần đầu tiên bước vào đại học
Tôi kéo chiếc vali hành lý mới mua
đứng trước cổng trường
Nhìn vào thư viện
Bỗng nhiên tôi thấy
Hóa ra thế giới rộng hơn nhiều so với những gì tôi từng nhìn thấy khi còn nhỏ.
Bốn năm đại học
Người khác đi chơi
Phần lớn thời gian tôi ở trong thư viện
Không phải vì tôi quá yêu việc học
Mà vì ở đó không cần tốn tiền..
Yên tĩnh
Lại có điều hòa
Ngày tốt nghiệp trời mưa phùn
Tôi không mang ô
Đi được nửa đường
Thì thấy cô gái mà tôi lén thích từ lâu
Cô ấy chống ô đi phía trước
Tôi gom hết can đảm chạy tới
Rồi cùng cô ấy chui vào một chiếc ô nhỏ,
Chúng tôi vừa chạy vừa đi đến trạm xe.
Trên đường vừa cười,
Vừa trò chuyện.
Con đường đó rất ngắn
Ngắn đến mức chưa kịp nói lời thích,
Thì đã đến đích.
Sau đó
Mỗi người lên một chuyến xe khác nhau
Chẳng bao giờ gặp lại
Nhiều người nghĩ rằng..
Sau này tôi thi đỗ đại học
Lại học tiếp cao học
Đó chính là lội ngược dòng
Nhưng tôi không bao giờ nghĩ như vậy
Tôi không “đánh bại” khổ đau
Nó vẫn luôn ở đó
Cho đến tận hôm nay
Tôi vẫn chẳng bao giờ thấy an toàn,
Vẫn sợ mất mát
Vẫn vì chuyện nhỏ mà lo lắng
Những thứ mà tuổi thơ để lại
Sẽ không biến mất chỉ vì một tờ giấy báo trúng tuyển
Nhưng nếu hỏi tôi
Điều kiêu hãnh nhất của cả đời này là gì
Không phải đại học
Không phải cao học
Mà là đứa trẻ mà mãi chẳng ai đỡ lấy, chẳng ai động viên, chẳng ai nói với nó một câu “Không sao”
Cuối cùng
Vẫn không bỏ cuộc với chính mình..
Nếu ngay từ đầu cuộc đời là một bộ bài rách nát, bạn sẽ chọn chịu thua hay tiếp tục đánh tiếp nó?
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Đã ghim