Trong thị trường tài chính, có một nguyên tắc cơ bản: một đơn vị tiền ở hiện tại thường có giá trị cao hơn một đơn vị tiền ở tương lai — đây chính là Giá trị thời gian của tiền. Nguyên nhân là vì nguồn tiền hiện tại có thể đem đi đầu tư ngay để tạo ra lợi nhuận, còn dòng tiền tương lai luôn tiềm ẩn rủi ro và không chắc chắn.
Vì vậy, khi định giá tài sản, thị trường không chỉ cộng tổng lợi nhuận tương lai. Thay vào đó, thị trường “chiết khấu” dòng tiền tương lai về giá trị hiện tại. Tỷ lệ chiết khấu càng cao thì giá trị hiện tại của lợi nhuận tương lai càng thấp. Đây là lý do trong chu kỳ tăng lãi suất, các tài sản có định giá cao (như cổ phiếu tăng trưởng hoặc tài sản tiền điện tử beta cao) thường chịu áp lực; ngược lại, tỷ lệ chiết khấu thấp thì định giá tài sản thường cao hơn.
Logic chiết khấu được áp dụng rộng rãi trong định giá nhiều loại tài sản tài chính, như:
Cơ chế chiết khấu quyết định cách thị trường chuyển đổi giá trị tương lai thành giá hiện tại.
Bên cạnh giá trị thời gian, biến động còn là biến số cốt lõi trong định giá tài chính. Biến động thể hiện mức độ lệch tiềm năng của giá tài sản trong tương lai so với giá hiện tại — phản ánh sự bất định, không phải xu hướng. Điều thị trường thực sự giao dịch là kỳ vọng về biến động tương lai. Thông thường, biến động càng cao thì rủi ro tài sản càng lớn và lợi nhuận yêu cầu từ thị trường càng cao.
Trong thị trường phái sinh, biến động trở thành đối tượng giao dịch và định giá. Ví dụ, giá quyền chọn phụ thuộc chủ yếu vào kỳ vọng biến động tương lai, chứ không chỉ dựa trên giá hiện tại của tài sản cơ sở. Trước các sự kiện vĩ mô lớn (như cuộc họp FOMC), biến động ngụ ý trên quyền chọn thường tăng lên — ngay cả khi giá chưa biến động mạnh, giá quyền chọn vẫn có thể tăng trước. Thành viên thị trường thường sẵn sàng trả phí quyền chọn cao hơn cho sự bất định lớn hơn vì biến động giá mạnh mở rộng lợi nhuận tiềm năng của quyền chọn.
Xét về logic định giá, biến động tác động đến giá tài sản ở nhiều cấp độ. Khi biến động thị trường tăng, nhà đầu tư thường yêu cầu mức bù rủi ro cao hơn, đẩy lợi nhuận yêu cầu đối với tài sản rủi ro lên; biến động tăng cũng làm gia tăng giá trị thời gian của quyền chọn và các công cụ tài chính phi tuyến khác, khiến định giá của chúng thay đổi đáng kể. Ngoài ra, môi trường biến động trực tiếp ảnh hưởng đến yêu cầu ký quỹ và mức đòn bẩy, qua đó thay đổi hiệu quả sử dụng vốn.
Biến động thay đổi làm định hình lại khẩu vị rủi ro tổng thể của thị trường và ảnh hưởng đến phân bổ vốn giữa các tài sản khác nhau. Vì vậy, biến động không chỉ là chỉ số rủi ro quan trọng mà còn là yếu tố định giá then chốt trong thị trường tài chính.
Giá tài sản phản ánh không chỉ rủi ro khách quan mà còn cả kỳ vọng chủ quan của thành viên thị trường về tương lai. Khi nhà đầu tư sẵn sàng chấp nhận rủi ro, họ thường yêu cầu lợi nhuận bổ sung để bù đắp — phần lợi nhuận này được gọi là Bù rủi ro.
Bù rủi ro tồn tại nghĩa là tài sản rủi ro cao về lý thuyết cần mang lại lợi nhuận tiềm năng cao hơn; nếu không, nhà đầu tư sẽ không phân bổ vốn vào chúng. Ví dụ, cổ phiếu thường mang lại lợi nhuận dài hạn cao hơn trái phiếu chính phủ vì chúng có rủi ro kinh doanh và thị trường lớn hơn.
Quá trình hình thành bù rủi ro không cố định — nó biến động linh hoạt và chịu ảnh hưởng bởi điều kiện vĩ mô, thanh khoản, tâm lý thị trường và động lực cung-cầu.
Các yếu tố phổ biến ảnh hưởng đến bù rủi ro gồm:
Giá thị trường không phải là phản ánh tĩnh của giá trị nội tại — chúng là kết quả động của việc định giá rủi ro, lợi nhuận và sự bất định trong tương lai.