Tòa án Hành chính Seoul, Phân ban số 5, do Thẩm phán Lee Jung-won chủ trì, đã ra phán quyết vào ngày 9 tháng 3 có lợi cho Dunamu, hủy bỏ lệnh đình chỉ hoạt động kinh doanh 3 tháng của Cơ quan Tình báo Tài chính (FIU) (FIU), theo bản án của tòa án. FIU thông báo kế hoạch kháng cáo phán quyết, cho biết vẫn còn các căn cứ để tranh chấp, theo đưa tin của Digital Asset về quyết định này. Vụ việc này đánh dấu vụ kiện hành chính đầu tiên thách thức các biện pháp trừng phạt về mặt quản lý đối với một sàn giao dịch tài sản ảo vì giao dịch với các nhà điều hành chưa đăng ký.
Văn bản tòa án nêu chi tiết phán quyết của Tòa án Hành chính Seoul đối với tranh chấp Dunamu-FIU.
Tòa án cho rằng phần lớn các lập luận của Dunamu phản đối quyết định của FIU là có cơ sở, và xác định rằng lệnh thực thi của FIU là trái pháp luật, theo bản án. Tuy nhiên, tòa án đã bác bỏ hai lập luận then chốt của Dunamu: thứ nhất, cho rằng các giao dịch với các nhà điều hành chưa đăng ký không phải là “giao dịch kinh doanh” theo Đạo luật Tài chính Đặc biệt (Teukgeumbeop), và thứ hai, rằng FIU đã tùy tiện xác định các tiêu chí để nhận diện các nhà điều hành chưa đăng ký mà không có cơ sở pháp lý.
Dunamu đã lập luận rằng hãng đang thực hiện các thỏa thuận dịch vụ khách hàng bằng cách xử lý việc rút tài sản số tới các địa chỉ do khách hàng chỉ định, và rằng ví đích thuộc về một nhà điều hành chưa đăng ký không cấu thành giao dịch kinh doanh giữa Dunamu và nhà điều hành đó, theo hồ sơ tòa án. Tòa án đã bác bỏ cách hiểu này, phán quyết rằng “việc thực hiện các thao tác rút tài sản số theo yêu cầu của khách hàng cấu thành việc thực hiện các thao tác đó như hoạt động kinh doanh của chính Dunamu, từ đó đủ điều kiện là ‘giao dịch tài chính kinh doanh’”, theo bản án.
Đạo luật Tài chính Đặc biệt định nghĩa nhà điều hành tài sản ảo là bất kỳ tổ chức nào tham gia vào việc mua hoặc bán tài sản số, trao đổi tài sản số lấy tài sản khác, làm trung gian hoặc tạo điều kiện cho các hoạt động trao đổi đó, hoặc chuyển giao tài sản số như một hoạt động kinh doanh, theo văn bản pháp luật được trích dẫn trong bản án. Đạo luật cũng chỉ định các thao tác giao dịch do các nhà điều hành tài sản ảo thực hiện là “giao dịch tài chính”, tạo cơ sở cho các lệnh cấm về quản lý.
Theo Nghị định Thi hành Điều 10-20(4) của Đạo luật Tài chính Đặc biệt, các nhà điều hành tài sản ảo như Dunamu bị cấm giao dịch với các nhà điều hành chưa đăng ký, theo khung quản lý mà tòa án đã xem xét. Tòa án đã xem xét lập trường của Dunamu rằng các hoạt động rút tiền của hãng là giao dịch của khách hàng, không phải giao dịch giữa các nhà điều hành với nhau, và cho rằng cách hiểu đó quá hẹp. Tòa án nêu rằng việc chấp nhận cách hiểu như vậy sẽ tạo ra các lỗ hổng quản lý đáng kể, đặc biệt liên quan đến rửa tiền sử dụng tính ẩn danh và phòng chống tài trợ khủng bố, theo bản án.
Tòa án thừa nhận rằng các tiêu chí của FIU để xác định các nhà điều hành nước ngoài phải đăng ký thiếu cơ sở pháp lý rõ ràng, theo bản án. FIU xác định rằng các nhà điều hành nước ngoài nhắm đến cư dân Hàn Quốc thông qua các trang web sử dụng tiếng Hàn, các sự kiện quảng bá nhắm tới khách hàng Hàn Quốc, hoặc hỗ trợ giao dịch và thanh toán bằng won Hàn Quốc phải đăng ký với FIU, theo tiêu chuẩn quản lý mà tòa án đã xem xét.
Tuy nhiên, tòa án nhận thấy rằng mặc dù các tiêu chí này thiếu cơ sở theo luật cụ thể, chúng không phải là tùy tiện hay trái pháp luật, theo phán quyết. Tòa án lập luận rằng Đạo luật Tài chính Đặc biệt áp dụng đối với hành vi xảy ra ngoài Hàn Quốc khi các tác động của nó mở rộng vào Hàn Quốc, và các tiêu chí đánh giá thời điểm tác động mở rộng vào Hàn Quốc của FIU là hợp lý và không bị pháp luật bác bỏ, theo quyết định. FIU trước đó đã thông báo cho 35 nhà điều hành tài sản ảo trong nước về yêu cầu chấm dứt và công bố danh sách các nhà điều hành chưa đăng ký dựa trên các tiêu chí này, theo các hành động quản lý được dẫn chiếu trong bản án.
Tòa án cho rằng các biện pháp tuân thủ của Dunamu—yêu cầu bản khai và triển khai sàng lọc Chainalysis cho các giao dịch dưới 1 triệu won—không nhất thiết là đủ để ngăn chặn các giao dịch với các nhà điều hành chưa đăng ký, theo bản án. Dù có kết luận này, tòa án lại xác định rằng FIU đã không cung cấp hướng dẫn quản lý cụ thể về những biện pháp tuân thủ nào sẽ đáp ứng yêu cầu cấm.
Tòa án ghi nhận quan điểm của FIU rằng các nhà điều hành phải tự độc lập triển khai các biện pháp cần thiết để tuân thủ các lệnh cấm theo luật, theo phán quyết. Tuy nhiên, tòa án kết luận rằng “trong những trường hợp mà cơ quan quản lý không cung cấp hướng dẫn cụ thể về các biện pháp tuân thủ, Dunamu không thể bị coi là đã hành động với ý định hoặc với lỗi nặng chỉ vì các biện pháp của hãng tỏ ra không đủ ở thời điểm xem xét sau”, theo bản án. Do đó, tòa án quyết định phải hủy bỏ lệnh đình chỉ hoạt động kinh doanh 3 tháng của FIU—một biện pháp trừng phạt nghiêm khắc—vì các căn cứ để ra quyết định chưa được thiết lập, theo bản án.
Q: Kết luận chính của Tòa án Hành chính Seoul trong phán quyết này là gì?
A: Tòa án cho rằng lệnh đình chỉ hoạt động kinh doanh 3 tháng của FIU đối với Dunamu là trái pháp luật và phải bị hủy bỏ. Mặc dù tòa án xác nhận rằng Dunamu đã thực hiện các giao dịch với các nhà điều hành chưa đăng ký, tòa án lại xác định rằng Dunamu đã hành động mà không có ý định hoặc lỗi nặng do thiếu hướng dẫn quản lý cụ thể về các biện pháp tuân thủ, theo bản án.
Q: Tòa án đã bác bỏ lập luận của Dunamu rằng các giao dịch của hãng là với khách hàng, không phải với các nhà điều hành chưa đăng ký, vì sao?
A: Tòa án phán quyết rằng việc thực hiện thao tác rút tài sản số theo yêu cầu của khách hàng cấu thành hoạt động kinh doanh của chính Dunamu, và đủ điều kiện là “giao dịch kinh doanh” bị cấm theo Đạo luật Tài chính Đặc biệt. Tòa án lập luận rằng việc chấp nhận cách hiểu của Dunamu sẽ tạo ra các lỗ hổng quản lý trong việc ngăn chặn rửa tiền và tài trợ khủng bố, theo bản án.
Q: Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo trong vụ việc này?
A: FIU thông báo kế hoạch kháng cáo phán quyết của Tòa án Hành chính Seoul lên một tòa án cấp cao hơn, nêu rằng vẫn còn các căn cứ để tranh chấp, theo đưa tin về quyết định này. Quy trình kháng cáo sẽ xác định liệu phán quyết sơ thẩm có được giữ nguyên hay bị hủy.